Truyện tâm linh - Trang điểm cho người chết! - P1. By admin Tháng Sáu 5, 2022 Đọc Không có phản hồi 4 Mins Read. Bố em làm nghề trang điểm cho người chết, nói là nghề thì không hẳn vì chẳng bao giờ bố em nhận thù lao. Nói chính xác hơn thì nó là công việc thiện nguyện.
Lương Thùy Linh chạy lại đỡ đồ giúp em, cô không mấy quan tâm tới những trái mơ Đỗ Hà mang về, cô lo em đổ bệnh vì dầm mưa hơn. "Hì hì, em làm nước mơ cho Linh nhé, để tới mùa hè Linh uống dần. Em mua nhiều lắm, đủ cho Linh uống tới năm sau.
Tiêu đề: Re: Tâm Hồn Cao Thượng - Tập truyện ngắn. Mon May 21 2012, 09:28: EDMOND DE AMICIS. TÂM HỒN CAO THƯỢNG. THÁNG MƯỜI. 1.- Ngày khai trường. có em thấy cha mẹ thì tru lên khóc. Em trai tôi vào lớp cô Đencatri, còn tôi thì học thầy Perbôni ở trên gác.
Vô Gian Quỷ Tiên Bố Cật Hương Thái Thần khuyển Bạch Khẩu phá Cửu Anh, Thánh Linh hậu duệ chợt giáng lâm Đây là một đạo so Cửu Anh còn muốn lớn hơn rất nhiều cơ quan Chương Ngư, toàn t
Truyện đề cử; Truyện ngắn; Thể loại. Truyện Tâm Linh; Người sói; ChickLit; Tiểu Thuyết Lịch Sử [BL]Cha dượng muốn bên em BachChiKy Đang sáng tác. Lượt đọc. 1.4K. Bình luận. 0. Chương. 4. Thể loại: Lãng mạn. Bắt đầu đọc. Thông tin;
j9ZhK6E.
update kho báu người tàu ngày 5-11 Nói về hai bố con ông ăn mày đi xin ăn xung quanh làng còn tối về gốc đa ngủ giữa hai bố con và dân làng họ đều có khoảng cách đặc biệt ánh mắt của người bố ai nhìn vào cũng phải lãng tránh đôi mắt sắc và lạnh. Người trong làng thấy thế cũng không ai lân la hỏi chuyện làm gian cứ thế trôi đi cho đến trăng tháng tám thì sáng lắm trẻ con ở làng chơi với nhau đủ các trò, đuổi bắt, bịt mắt bắt dê, rồng rắn lên mây nhưng không đứa nào dám đến gốc đa chơi như mọi lần vì sợ bắt gặp ánh mắt lạnh người của ông bố thằng ăn mày. Bọn trẻ con chơi cho đến khi thấy trăng đứng trên đỉnh đầu thì đứa nào về nhà đứa đấy ngủ mai đứa thì đi học đứa thì theo mẹ đi chợ lên đồng bắt đầu ngày mới. Đêm hôm đó ông nội em kết thúc 1 tháng lên miền ngược lấy nứa mang về cho hợp tác lầm lũi từ bờ sông đi lên lần này ông đi qua gốc đa vì đi như thế về nhà nhanh hơn ông muốn gặp vợ con và nằm nghỉ vì kéo nứa từ sáng đêm gặp con nước ngược ông cảm thấy mệt mỏi lắm. Lê những bước chân mệt nhọc về phía cổng làng xa xa…tiếng chó cắn ma ở đâu thỉnh thoảng lùa về..trăng thanh gió mát ông thấy thoải mái hít căng không khí buổi đêm muộn ông dảo bước về nhà nhanh chân đưa ông đến gốc đa thì đột nhiên dừng mặt ông là ông ăn mày hôm nay ăn mày và thằng con đang ngồi kính cẩn trước phiến đá mà hàng đêm họ vẫn làm giường để bàn có đặt một số thứ mà ông không nhìn rõ được là thứ gì…trong đầu ông bắt đàu đặt ra những câu hỏi mà không lời giải đáp. Hai bố con lão ăn mày làm gì giờ họ quỳ trước phiến đá vẻ kính cẩn câu hỏi gợi trí tò mò của ông khiến ông dừng lại nép mính vào cái tường phía bên ngoài cổng làng ghe ngóng….. Trước mắt ông không phải là người ăn mày bị câm bẩn thỉu hàng ngày vẫn vào trong làng ăn xin mà là 1 người hoàn toàn ăn mày đó quỳ gối lầm dầm khấn rồi đứng thắng nhìn về hướng đông đầu ngửng lên nhìn mặt trăng đọc lầm rầm cái gì đó rồi sau đó quay lại thì thầm với người con trai cả hai đứng đó im lặng chờ đợi…không thấy có gì xảy ra cứ lần đầu như thế rồi lại lần 2 ông bố lại cúi xuống đọc ,tay chỉ vào những hiện vật để trên phiến đá sau đó tạ ơn….. Ông ngồi đó nhìn chỉ thấy được hành động và tiếng lầm rầm khấn của ông bố thằng ăn mày dù cố lắm nhưng ông không hiểu được đó là nói về cái gì. Ông nghĩ liệu cái này có liên quan đến những gì ông M nói khi ông qua chơi và kho báu ở dưới ngốc đa là có thật.. Những câu hỏi ngổn ngang trong đầu giờ chạy sang nhà ông M thì khog kịp nữa đêm hôm mà phiền người ta thì cũng kỳ thôi kệ cứ ngồi ở đây nhìn xem thế nào thì ngày mai tính tiếp… Ông ngồi xuống nhìn xem hai bố con lão ăn mày còn giở trò gì ăn mày lầm dầm nói gì đó đến lần thứ 3 thì thằng con trai cầm những thứ trên phiến đá lên cẩn thận bỏ lên trê n gốc đa sau đó cầm cái đòn tre đực đẩy phiến đá dời khỏi mặt đất hai bố con lão lấy hết sức vần cái hòn đá sang một bên sau đó lật ngửa hòn đá ra không biết hòn đá đó nằm ở đo bao lâu mà phía dưới phiến đá bị lõm vào 1 chỗ sâu ánh trăng ông thấy hai bố con lão ăn mày cầm 1 thanh đóm châm lửa soi vào trong đó thằng con trai đặt bàn tay trái của mình vào cái lỗ đó nó lấy ra được 1 cái gói gì đấy được gói kỹ bằng nhiều lớp..hai bố con hì hục bóc nhứng lớp gói đấy ra một lúc thì lộ ca được cục gì hình tròn lão ăn mày đưa lên nhìn qua ánh trăng xoay xoay một lúc thì ném xuống chiếc lỗ mà khi nãy được phiến đá che lấp.. Sau khi ném cái cục đó xuống thì thằng con vội vàng lao tới nhưng lão ăn mày ngăn lại lắc đầu hai bố con lão đứng khá xa miệng lỗ và nhìn cứ đứng đó khoảng hơn nữa canh giờ thì lão ăn mày dần dần tiến lại và ngó xuống dưới sau đó gật đầu ra hiệu cho thằng con trai ra điều ở đó là được rồi…. Thằng con trai liền đi tới miệng hố sau đó câm mấy cái đóm tre châm lửa soi cho rõ miệng hố. miệng hố hình tròn bằng cái chậu nhôm to liên xô ngày người thanh niên có thể nhảy xuống lão ăn mày tay cầm bó đóm cho hai chân xuống trước rồi cái thân dần tuột xuống ăn mày ngồi trên miệng hố ngó xuống một lúc sau thì thấy thằng con trai ở dưới trồi lên nói lão ăn mày đưa cho nó cái gì đó như là cái túi vải rồi nó lai chui xuống hố. Khi nó đưa lên thì tay nó cầm 1 túi vải nặng nó phải đưa người lên trước hai bố con xúm lại nhấc cái túi vải lên. Lão ăn mày cho tay vào túi vải bốc ra trước mặt một mớ thằng con cầm ngọn đóm nhỏ soi vào trước mặt ông nào là vòng ngọc lắc tay màu vàng lấp lánh. Lúc này ông thấy không còn nghi ngờ gì nữa chúng nó lấy đi kho báu mà làng đã đồn bấy lâu nay thì ông liền chạy ra và đó cũng là sai lầm của ông. Ông lao ra đưng trước mặt bố con lão ăn mày quát. Chúng mày là dân xứ nào mà dám vào làng tao ăn trôm hả tao la lên cho cả làng biết bắt hết bố con nhà m lại đưa lên chính nói xong thì lão ăn mày ném thẳng vào mặt ông một thứ bột màu trắng ông lấy tay che mặt nhưng không kịp rồi ông không biết đâu là thật đâu là giả mặt ông lúc thì lửa lập lòe như ma trơi lúc thì có ai đó kéo ông đi ông giằng lại mãi mà không liêu siêu như thế đi về nhà đến nhà ông kêu bà ra mở cửa không nói một lời nào đi vào giường nằm người ông run lên từng cơn mồ hôi vã ra như tưởng ông sốt và mệt lấy nước nóng lau cho lấy chăn đắp cho ông để cho ông nghỉ. Sáng ra mọi người trong làng thức sớm vì tiếng la hét của ông…làng ơi nó ăn cắp vàng của làng mình đấy nhanh…nhanh…chạy ra giữ chúng nó lại không mất…..nó…nó…nó lấy đấy…ông cứ thế miệng không thôi gào nội và các bác không biết sao tự nhiên ông lại thế thì khóc uum cả nhà lên hàng xóm láng giềng chạy sang xem mỗi người một tay giữ ông em nọ nói người kia hay ông em bị ma nhập nhưng sao lại vàng vọt ở đâu ra…ai cũng lắc đầu khó hiểu. Bà e nghe ma mộc nhập vào ông em thì cũng bán tín bán nghi có bệnh thì vái tứ phương . bà đi lấy nước tiểu trẻ con rồi cành dâu dình đổ vào người ông em rồi đánh ông nhưng chẳng ăn càng lúc ông càng bị nặng hơn nhất là khi trời đứng bóng là ông cứ lao ra ngoài đường gặp ai ông cũng chỉ vào …sao …mày lấy của cải của làng tao đưa mày ra chính quyền….đi..đi.. rồi ông bắt họ ai thấy ông cũng chạy và họ tưởng ông là người điên. Cái gốc đa đó sáng hôm sau dân làng đi qua không thấy bố con ông ăn mày đâu nữa ai cũng thắc mắc không biết họ đi người đi qua nói chắc bố con họ bỏ làng này sang làng khác kiếm ăn mày mà xin mãi một chỗ đâu có cũng thấy cái phiến đá dưới gốc đa như có ai xê dịch nó vì chỗ nó có đất mới lộ ra nhưng họ chấn an nhau là chắc bon trẻ con nó chơi nó đào đất ra đấy lo cơm áo gạo tiền hàng ngày cũng không làm họ quan tâm nhiều những việc lặt vặt xung quanh. Ông em gần như ngày nào cũng thế người ông dần dại đi tóc tai thì bù xù quần áo thì xộc xệch…cái gốc đa gần như là chỗ của ông em ai đi qua đấy cũng phải chạy thật nhanh sợ ông bắt được tóm tay tóm chân quy cho tội trôm vàng đưa lên chính thì không nỡ vì ông có uy tín trong làng nay ông như thế thì ai nhìn cũng tôi nghiệp. Cứ tầm khoảng 12h trưa và 3h sáng là ông lên cơn mạnh ông chạy xung quanh nhà tà tìm được bất kể chỗ nào núp là ông chui vào trong đó miệng thì lẩm bẩm chúng nó mạnh quá…mình yếu quá thì long lên đừng có đụng vào tao…bỏ tao ra… bỏ tao ra… chân tay ông khua loạn xạ như có người đang cố bắt và trói ông ông cứ nhảy lên đưa tay ra trước sau như vồ cái gì đấy rất mạnh và rứt khoát xong không được mắt ông lại long lên ra diều tức giận lúc sau ông lại sợ co người lại kêu đấy….mày bắt tao ah…..khoảng h sau đó ông lại ngủ thiếp đi một cách mệt mỏi và không biết gì nữa. Bà nội 1 mình nuôi 7 người con nay ông bị như thế gánh nặng dường như đổ hết lên vai thương ông không có tâm trí đâu mà làm biết nguồn cơn bệnh từ đâu mà ấy thầy mo thầy lang không nhiều như bây giờ có nhưng hiếm ngày bà đi theo ông sợ ông rơi xuống mương xuống bác ở nhà hàng xóm cho gì thì ăn nấy thằng lớn đi mót cá con lớn đi mót khoai bé hơn tí nữa ở nhà trông mấy đứa em đằng sau cho chúng nó khỏi ngịch dại. hôm đó vào ngày mồng 1 cuối tháng tám ông em cũng vẫn thế nhưng lúc chập choạng tối thì thấy ông nhìn bà với ánh mắt tỉnh táo nắm tay bà thều thào nói. Sang làng bên tìm ông M. Bà nghe được không biết ông mê hay tỉnh nhưng nhìn vào mắt ông bà tin rằng chồng mình tỉnh táo tối đó bà dặn mấy đứa ở nhà canh ông bà đi sag làng bên 1 chuyến đêm bà nói rồi cắp cái nón đi mang theo cả nỗi khổ về chồng từng bước bà đi như mang theo cả hi vọng gửi vào đó…… ……………………………còn tiếp…………………… p/s chuyện này em nghe bố và ông bà kể lại thì em kể cho các bác nghe vì nó là chuyện của nhà em. Em cũng không biết ông bà có gió gì trong đấy các bác nghe xong thì gạch đá và nhận xét thế nào thì tùy……………… Sẽ Cập Nhật Khi Có
Nội dung truyện Bố em – VOZ Truyện tâm linh có thật. Tác giả a&b. Em kể chuyện về bố em mất và những gì bản thân em đã trải qua. Tuyên bố với các thím là em không gió 1 tí nào nhé. Em sẽ kể từ khi bố em mất tới giờ luôn nhé. Ngày bố em mất nhà e mời ông thầy giỏi nhất xã Thầy Quý về xem ngày để an táng bố em nhưng ông thầy bận không làm được vì dã nhận lời mời của một đám khác ở trên sao vàng. Xem thêm
Sau khi ông P và anh G cùng anh Đ từ ngoài bờ sông về ông Q giường như cũng đoán được chuyện lên không hỏi nhau ngồi vào bàn uống P lúc đấy mới nói. P hiện giờ tôi thấy tình hình này sự việc nghiêm trọng rồi nó quá sức của hai chúng tôi cũng nói thật với anh mình chỉ còn có 2 phương thức giải quyết thôi. Nếu nhà có điều kiện thì lập đàn mầy các sư trong chùa về lễ nhưng phải mời các vị cao tăng đắc đạo thì họ mới làm vị trấn yểm bằng kinh phật để nhốt trùng lại sau đó cho nghe kinh kệ dần nguôi ngoai mà hồi tâm chuyển thỉnh được cao tăng về thì chi phí cao lắm tầm 100tr. Ngoài ra nhà có thể nhốt trùng vào chùa hàm trùng thực ra là nhốt vong của ông lại để trùng không điều khiển được vong mà về bắt người nhà nhớ lưu ý nhốt vong lại có nghĩa mình đã bán cho chùa và mình với vong là người nhà không được đưa thắp hương và đặc biệt không nhớ thương và gọi tên người bị nhốt này tôi nghỉ nhà mình làm không được. con D và bố anh còn nặng về nhau không lỡ đi nó thì không nghĩ ông đã không những sự việc diễn ra vử rồi là quá sức chịu đựng của 1 người bình thường khỏe đừng nói 1 đứa ốm yếu như nó. Cái hạn nhà anh không giải thường được vì có liên quan tới nhiều người nữa nhưng được cái bố anh ăn ở phúc đức lên giờ chưa người nào bị đưa đi. Thằng Đ nhà anh bị đẩy xuống sông là do bố anh xưa có nợ với hà bá đấy. trước bố em lái tàu đại dương có cứu 1 người và vớt xác này em kể đi biển kiêng kỵ 2 thứ đó là cứu người và vớt xác người chết nhưng bố em thì không đành lòng quay đi nếu gặp những xác nào phân hủy rồi hoặc gặp lúc thuyền đi ra khơi thì thôi chứ nếu thuyền về thì kiểu gì bố cũng cứu nên thuyền của bố đi lúc nào cũng đầy cá nhưng nó lại là cái hận của hà bá. .chú anh chết khai ra bố anh khi đào huyệt chôn thì hai anh em ruột lại ddooid đầu vào nhau dẫn đến mộ bị động con cháu sau này có làm lên gì cũng đổ vỡ giữ được của may thì người bá đòi thì tang vào giờ nó liên tiếp lên khi cúng có mời hà bá về để nhận thuyền và người nhưng ông chịu không nhận thế lên hình nhân đốt không không đi được mà chìm với chúng tôi nếu nhà anh chỉ 1 trùng thì không là gì cả nhưng trùng trồng lên trùng lên “ thần trùng “ rất mạnh không thể khống chế bằng bùa được nữa rồi,nay cũng giúp gia đình hết sức nhưng tài kém lên thôi anh em tôi cũng đành cáo lỗi. G không còn cách nào khác hả ông. P đó là lập cái đàn trả nợ cho hà bá đó giải trùng cái này làm tốt nhất trong vòng 49 ngày của tới giờ ông còn 40 ngày trọng là giờ phải tìm được thầy giỏi. G hai ông giới thiệu thấy giúp con được không. P không phải mình không làm được thì không giới thiệu ai nữa nhưng ông không biết ai mà có công pháp uyên thâm cả .thầy cúng thì nhiều con ạ nhưng thật ít giả làm có tâm thì it nhưng làm vì tiền là nhiều nhà con có họa giờ nhờ ai họ cũng nói làm được sợ tiền mất mà tật vẫn mang thôi. Anh G nhìn sang ông Q cầu cứu nhưng ông Q cũng lắc đầu. Q anh P với tôi học cùng 1 thầy là bố anh P thì giỏi hơn tôi nay anh P nói thế thì tôi cũng không còn cách P giỏi bùa gieo Q không muốn theo nghề của bố mà cái nghiệp nó không cho ông thoát nên ông phải theo nhưng chỉ học đủ để làm thầy cúng chứ không hơn vì cái nghiệp này nó bạc như vôi ông không muốn con cháu mình sau này khổ. G ông nói thế thì nhà cháu hết cách rồi nhà em lúc đó gần như tuyệt vọng mẹ em đã tính tới phương án mời sư thầy về cúng dù tốn kém bao nhiêu cũng không muốn bố em bị nhốt lên chùa hàm long. G nói với P ông làm cho D cái bùa ông ạ chứ nó bị hành suốt thế thì không ổn. P nó không phải đeo mà là thằng Đ với hai đứa còn lại phải là đứa duy nhất để biết bố m như thê nào còn liệu. giờ nó đeo khác gì mình mù nó ngâm sâm càng nhiều càng ra ngoài cho nó thoải 3 đứa còn lại đặc biệt là thằng sông nước ra không thì đi luôn. G cháu đó cần đeo không. P có thánh mới vật được mày .mày đeo làm gì cho phí bùa của ông.. nói xong rồi cười, P để t gieo cho 1 quẻ xem thê ông lấy ra trong túi nải của ông một cái mảnh vải to bằng cái bàn cờ hình bát cái quả hình tròn sáng lắm các thím mấy thứ linh tinh khác em cũng chả biết là cái gieo xong yên tâm ngày mai sẽ có người giúp nhà âm bố m giúp họ nhiều nay họ giúp 1 người ông thấy đặc biệt không tả được nhà m dưới đó có ai được bổ quan chức lớn nhưng không chịu làm không. sau này mới biết là ông K. G nhà mình có ai không em nói không mà có thấy ai đâu. P người này sẽ giúp nhà m ông chỉ biêt được thế thôi giờ ông và ông Q về đây. G ông mai ông K nói chỉ cho cháu biết ông nằm ở đâu lúc 12h đấy mời hai ông xuống nhà cháu lo cho cháu việc này cho xong đi. P được giờ giải quyết xong việc gì là tốt việc tầm 10h hai ông xuống. G vâng. Nói xong anh đứng dậy cầm túi đồ để đưa cho ông Q gọi là đồ tạ lễ nhưng ông Q không nhận vì không giúp được điều gì cho gia khi làm cho ông K xong rồi tính. Anh đưa hai ông ra ngõ quay vào nhà dọn dẹp xong là đúng 11h30p nhà em ngồi nói chuyện. Anh em hỏi mẹ mẹ ơi bố có nợ với hà bá là sao hả mẹ .con có biết bố cứu bác M khi bão đánh tan thuyền của bác thì 7 người chết hết may bố cưu bác M .bố có kể con nghe là. Hôm đó thuyền bố ra khơi nhưng đài báo bão lớn bố quyết định cho tàu về mặc dù tàu vừa ra khơi được hai ngày mà cá thì chưa kéo tàu về lỗ tiền dầu không có tiền trả cho anh em nhưng vì an toàn của các chú bố vẫn đưa tàu neo vào bờ gần bão bố lại cho tàu ra ngồi trong khoang thì có anh Điệp kêu ầm lên là hình như nhìn thấy ai đó đang lập lờ gần liền lệnh cho bác lái tàu chạy chậm lại và lấy ống nhòm nhìn ngược lại phía sau thì thấy có gì đấy đâng lập lờ dưới nước cùng với cái lệnh cho bác lái tàu dừng lại kêu anh Điệp lấy thuyền thúng chèo ngược ngược sóng lại ngược và anh chèo một lúc mới tới lòng thì cầu trời không phải là người vì nếu là người thì coi như chuyến này an hem đi công toi. Nhưng trời phụ lòng người lúc bố và anh điệp đến thấy có cánh tay ngâm đã bị dợt nước trắng mặt ngửa lên trời chỉ còn thoi thóp và anh điệp lền kéo ông M lên thuyền thúng chèo lên thuyền nước đổ vào địa liền ngâm bằng cây địa liền xoa khắp người rồi cho ông nhấp chút nước mắm. để ông nằm 1 lúc sau thì ông dần tình anh em lấy cháo đút cho để ông nghỉ tàu cũng tìm chỗ neo lại tối thì ông tỉnh hẳn. ông M kể lại thuyền ông đang đánh cá thì thấy ráng vàng phía chân trời anh em giật mình mới bật cái đài lên thì nghe tin bão khẩn kéo lưới lên để chạy nhưng không kịp thuyền nằm ngay gần tâm bão chạy cũng chết mà không chạy cũng cố chạy nhưng bão quá to nó nhấn thuyền ông xuống 1 lần ông ngoi lên chân vịt bị song ngầm bẻ mất anh em hoảng loạn vớ được gì là ôm nhảy xuống ông vì lái tàu lên nhảy xuống sau cùng vớ được cái can do thuyền lắc nó lăn được tới chỗ ông và nhảy xuống cũng là lúc thuyền tan ra từng mảnh vì lao vào đá ngầm. khi ông nhảy xuống thì cố nhìn lại coi có anh em nào gần không nhưng sóng to quá mỗi nguời bị dạt 1 nơi giữ biển khơi không biết bấu víu vào đâu chỉ xem cái can là bùa hộ ở đâu đưa tới một đoạn dây thừng ông vội bơi tới lấy đoạn dây cột vào can quấn xung quang người. song dập vùi suốt đêm đến gần sáng người ông lả đi vì mệt ông phó mặc cho số phận chỉ cần còn thoi thóp thở ông còn hi vọng về với vợ và 2 đứa con thơ ở nhà mỗi khi có ý định buông xuôi thì ông lại nghĩ tới hai đứa nó lấy lại nghị lực mà cố sống. trước khi gặp tàu của bố ông cũng gặp 2 tàu nữa nhưng không còn sức để tàu bố em nhìn thấy và quay trời không phụ lòng người. nay anh cứu tôi ơn này tôi mang suốt vừa khóc vừa nói .tôi sau này sẽ bỏ cái nghề này ông ạ để chúng nó các con ông có 1 người cha. Sau này thì ông bỏ biển thật cứ mỗi dịp lễ tết hay nhà em có việc to ông đều sang nhà em coi nhà em như anh em của hơn bố em 7 tuổi giờ ông đang còn em cũng biết bố cứu ông khi tàu ông gặp nạn nhưng chi tiết thế nào thì nay anh G kể em mới hiểu thấu. em kể nốt phần bố cứu ông chết khi cứu ông M thì ông lái tàu hỏi bố có đi tiếp không thì bố quyết định đi tiếp gửi ông m cho 1 tàu về đất liền .mà tàu đánh khơi đi xác đinh cả tháng mới về 1 lần nhưng lần này đi thì không biết có được gì như dự đoán tàu đi kéo mẽ lưới nào cũng nhẹ tênh không được mấy con cá liên tục cả tuần trời như em chán nản xác định lần này về thì vợ con có mà treo thế thì không có tiền dầu để bù nữa em nói thế có ở cũng chỉ tốn dầu thôi thế thì quay định đưa ra xong ông lái tàu đang định quay mũi tàu hướng về phía đất liền thì ông Điệp lại la lên. Chú N ơi có cái xác nó dạt vào bên trái mạn tàu chạy ra nhìn thì thấy xác của một người đàn ông chắc là của tàu nào đó bị bão đánh chìm người đã trương phình lên rách hết quần thịt bắt đầu nứt ra rỉ nước vàng hôi thối khó trên tàu đa số là những thủy thủ có nghề lên cũng không lạ gì. Ông H lái tàu bực mình chửi ông điệp cái đm mày m mà ngó cái gì cũng thấy không chết trôi thì chết hụt là thế nay bố cấm mày ngó nghiêng cũng biết là ông bực nên nói cùn lên không ai chấp thì còn cứu được kỵ nhất đi biển gặp người chết đuối. Ông H gọi anh điệp thôi m lấy cái sào hay phơi mực đấy đẩy ông ấy ra xa hộ tao cái để t còn quay cái mũi tàu còn về đã đen thì đến cái lông cũng đen ông nói bậy . Anh điệp lấy cái xào đẩy ra xa thì ông h cũng vào nổ máy cốt chạy đi cho thoát cái không biết sao máy không nổ nổ máy mãi cũng không được ông H bực bội lên boong tàu ngồi hút thuốc kệ mẹ nó ở dưới muốn làm gì thì làm. Bố em thì thuộc dạng vô thần lên chả tin vào cái gì hết ông liền xuống dưới buồng máy xem máy móc bị sao thì thằng anh nuôi ở trên ngọng mồm cứ ú ớ. Anh điệp thấy thê đang bực mình bị mắng sẵn đạp cho nó 1 cái chửi đm m nói gì thì nói luôn đi ú ớ cái gì đây. Thằng anh nuôi mếu máo em nhìn thấy 1 ông đi theo chú N xuống buồng máy. Điệp ông nào đi cùng chả được có thế mà m cũng ú ớ. Anh nuôi không phải mấy chú trên tàu chú này lạ điệp nghe xong mặt toát mồ xuống phòng máy gọi om lên chú N ơi chu bố em trả lời lại ơi đag xem máy có bị sao không mà không thấy bị sao. Bổ em nói thế rồi trở lên anh điệp vội nói những gì anh nuôi nhìn em suy nghĩ thế là nó theo mình giờ bỏ thì có tội với nó .không bỏ thì tội với hà bá. Bố em nói m mang rươu cùng hai cái chén ra nuôi vôi mang ra bố em ngồi trên mũi tàu nói Chén này tôi mời anh rót 1 chén dải xuống biển. Chén này tôi mời các anh em còn lại rót chén thứ 2 rải xuống biển. Chén này tôi uống cùng các anh bổ em tu cái ực. Bố nói tiếp tôi với các anh coi như cái tôi cũng định về rồi vì không có cá ở thì khổ anh em về thì khổ vợ anh em phù hộ cho chúng tôi mấy mẻ lưới kiểm đủ dầu thì ta cùng xong bố em cho lệnh thả lưới đánh đó 4h thuyền ai cũng nói bố em ngớ nói ngu cũng được ăn may rủi vậy xem có thật ngờ đánh mẻ nào nặng mẻ em hăng say thả lưới quên cơm ai cũng nghĩ cố kiếm them để về cho vợ con bát đời có mấy ai được toại nguyện 3h sáng trời nổi giông bão bất ngờ gió giật mạnh anh em thu vội lưới song đánh mất vào vội thu xếp để chạy bão nhưng bão to quá gió giật tàu ngiêng không thể bẻ bánh lái mà chạy được anh em hoang mang hoảng loạn hết bố em hét lên xem có cái gì nhẹ nổi được anh em buộc trước vào người áo phao phao bơi lồng sẵn hết lái tàu tâm thần bấn còn bình tĩnh nữa song ập vào phủ hết tàu như muốn nhấn chìm biển cùng nước mưa táp vào mặt anh em như xát em nhảy đến lái tàu một mình bố em đánh vật với bão mấy chú kia chuẩn bị tinh thần thấy tàu không vũng nữa là cũng xác định lúc đó là lái bố vừa ỉa đùn ra quần xin lỗi các thím .cứ thế gió rít mua quật xỗi xả vào mặt hai tay bố em vẫn cầm chắc bánh ông nhớ đến cái xác vừa chỉ nói 1 không tin vào ma quỷ nhưng tôi hứa với và anh em còn mạng thì anh và các anh em khác sau này nếu tôi có gặp thì cũng về được đất mẹ. Bố nói thế rồi cắm đầu lái không biết thế nào sau đó 6h sáng mua bắt đầu nhẹ hạt bão dần tan .anh em ôm nhau khoc vì thoát neo lại giữa nghỉ vì chưa phải ngồi nóc tủ ăn chuối anh điệp nói .buổi chiều cái xác song đánh dạt về đâu nay lại dạt vào thuyền bố nuôi nhìn thấy hét ầm điệp chạy ra thì nhận ra cái xác hồi trưa hôm mũi lại nghệt ra. Bố em nhìn thấy chỉ nói tôi đã hứa là tôi sẽ làm sau này có tội vạ gì thì tôi xin chịu hết đừng bắt anh em liên lụy vì tôi là xong bố em ôm áo mưa nhảy xuống biển ôm xác ông này lên.
Nguồn voz Chap 1 Ngôi nhà thờ dòng họ Câu chuyện xảy ra là một khu vùng sâu vùng xa của tỉnh Vĩnh Long, bối cảnh câu chuyện là cách đây 300 năm, một gia đình từ Bình Định dắt díu nhau vào miền Nam tìm kế sinh nhai. Trong những ngày bôn ba vào vùng đất mới, nhân một lần đi qua khu vực Định Tường chính là Mỹ Tho ngày nay, do cơ duyên, họ đã cứu một cặp vợ chồng trên đường. Người vợ lúc ấy đã có mang hơn 5 tháng, người chồng thì trên đường đi lại lâm bệnh, tiền chạy chữa đã hết sạch nên họ đành ăn xin qua ngày. Ông tuy không giàu có gì, nhưng cũng có lòng thương người . Ông bàn với bà mang họ đi cùng, giúp người chồng chữa bệnh rồi thuyết phục họ đi theo ông bà khai khẩn. Đằng nào thì đến nơi đất rộng người đông, ông bà cũng đang thiếu người phụ việc cày cấy. Do cảm kích ơn nghĩa của ông tổ nhà em, hai vợ chồng đã quyết định đi theo ông bà . Người chồng tên Phát, còn người vợ lên Dâu, họ cũng là người phiêu bạt từ miền Quảng Bình vào đây sinh nhai. Khi vào tới đất Vĩnh Long ngày xưa, khu vực Long Hồ còn cây cối um tùm, làng mạc còn khá là hoang sơ. Ông Nhơn quyết định tìm một vùng đất rộng rãi, cách khu bến chợ Long Hồ khoảng 4km dừng lại lập nghiệp. Qua hơn chục năm cải tạo ruộng đất, cuối cùng ông cũng có một cơ nghiệp ổn định. Mọi chuyện tưởng chừng như viên mãn, cho tới ngày ông Nhơn quyết định xây một ngôi nhà lớn để vừa ở, vừa làm nơi thờ tự cho dòng họ. Ông mời một thầy phong thủy ở trong vùng đến để xem đất đai cho ông. Ông thầy phong thủy này xuất thân là người Hoa ở vùng Gia Định, Chợ Lớn, không biết vì lý do gì mới lưu lạc đến vùng này. Gia cảnh ông thầy rất giàu có, cả gia đình chỉ sống nhờ nghề coi phong thủy của ông nhưng lạ thay, tiền của vẫn đổ ào ào vào nhà họ. Trong chuyến đến nhà ông Nhơn làm khách để “tư vấn” cho ông xây nhà, ông thầy phong thủy dẫn theo một cậu con trai khoảng 14 tuổi. Mọi nguồn cơn cũng bắt đầu từ ông này. Đứa con trong bụng bà giúp việc Dâu ngày xưa cũng trở thành một cô gái xinh đẹp ở tuổi 12. Ông bà Nhơn cũng định cưới cô Tiến, con gái ông Phát cho con trai của ông là cậu Quyền. Nhưng ngặt nỗi, cậu Quyền vẫn chưa học xong nên còn phải đợi. Ông thầy phong thủy tên A Sửn Thuận dắt theo cậu con trai tên Chiếu, 14 tuổi, là trợ thủ đắc lực của ông ,dù cậu mới 14 tuổi nhưng tài năng về phong thủy, coi đất, trấn tà, làm bùa đã khá cao. Trong lúc ở lại ông Nhơn, cậu Chiếu đã để ý đến cô Tiến, con gái của ông bà giúp việc và thường buông lời ve vãn, tuy nhiên cô không đồng ý mà quyết lòng chờ cậu chủ học xong quay về. Thời gian ông thầy Sửn ở lại nhà em là khoảng 6 tháng, xem đất, xem ngày động thổ và ở lại tiện thể giám sát công việc xây dựng giúp ông tổ. Trong khoảng thời gian đó, cô Tiến rất nhiều lần nhận được những lời trêu đùa cợt nhả của cậu Chiếu nhưng cô coi như không thấy. Bố con cậu Chiếu được ông cố bố trí ở một gian nhà sàn gần bờ sông cho mát mẻ, cách nhà chính khoảng 50m, ở giữa hai ngôi nhà là con đường làng xanh rợp bóng cây.. Ngôi nhà thờ của dòng họ được dựng lên cạnh bên ngôi nhà ba gian mà ông tổ đang ở. Có lần tới mùa gặt người nhà đi ra đồng gần hết. Đồng ở mãi tận phía sau khu vườn, cách cũng hơn 800m mới tới nơi, mỗi mình cô Tiến ở nhà trông em mình và các cô cậu chủ nhỏ cũng như nấu cơm cho thợ xây và thợ gặt. Sau bữa ăn trưa, cô tranh thủ cho các em đi ngủ rồi đi giặt đồ. Nghe cậu Chiếu dưới bến sông gọi cô mang ấm trà nóng xuống cho cậu, cô đâu dám không nghe lời, vì ông chủ dặn là phải hết lòng phục vụ cho hai bố con ông thầy phong thủy. Khi cô mang trà xuống cho cậu, thấy cậu đang nằm trên giường, có vẻ buồn ngủ. Cậu Chiếu sai cô rót nước bưng vào tận giường cho cậu, cô đành phải làm theo. Khi cô tới gần giường cậu, cô đột nhiên ngửi được một mùi hương rất lạ, rồi cô bất tỉnh khi nào không hay. Đến khi cô tỉnh lại, đã thấy mình nằm ở nhà chính, tuy quần áo không có gì xộc xệch, nhưng cô cảm thấy rất khác lạ, quần lại có dính ít máu. Bán tính bán nghi, nhưng cô cũng không dám nói với ai nên đành im lặng. Lần khác, sau khi cô bưng cơm xuống cho cậu Chiếu và ông Sủn, đi ngang bụi tre cô thấy cậu Chiếu đứng trong đó vẫy vẫy bảo cô dừng lại, rồi sau đó cô cũng nghe mùi thơm và bất tỉnh. Sau vài lần như vậy, bụng cô nhô dần lên , cô rất đau khổ nhưng không dám nói ra, đành cố gắng quấn chặt bụng lại để che giấu và tìm cách phá thai. Trái lại, câu Chiếu thì bắt đầu có vẻ bất thường, lúc trước hay gọi cô mang đồ xuống cho cậu, nhưng giờ cậu hiếm khi gọi cô, cũng hiếm khi ra ngoài, cậu cứ suốt ngày ở trong nhà, trong khi bố cậu, ông a Sủn thì đang gấp rút đôn đốc thợ hoàn thiện phần nội thất chạm trổ bên trong. Ông Nhơn rất hài lòng khi thấy ngôi nhà tổ đang dần hoàn thành, rất đẹp và rất to. Rồi cái ngày định mệnh cũng tới, cô Tiến biết mình không thể giấu lâu hơn nữa, mang theo tủi nhục và uất hận, cô quyết định lén xin ra chợ tỉnh và mua thuốc về phá thai khi cái thai đã tầm được hơn ba tháng. Cô đau khổ mang con chôn dưới gốc bụi tre gần ngôi nhà sàn dưới bến sông vào một buổi đêm mưa gió. Tuy nhiên, vài hôm sau, khi cô lén lút mang nhang ra thắp cho con mình, cô thấy có một bóng đen đang lúi húi đào xới đất chỗ cô chôn con. Linh cảm điều chẳng lành, cô nép mình vào gốc cây me gần đó để theo dõi. Và trong ánh trăng lờ mờ cô sững người nhận ra cậu Chiếu đang đào đứa bé lên, cho vào một cái chum bọc vải đỏ và đổ vào một thứ gì đó. Cô đợi cậu đi khuất vào nhà mới lần mò đến vách nhà sàn để xem cậu định làm gì nhưng chưa kịp đến nơi, cô đột nhiên lại ngửi được mùi thơm và lại bất tỉnh. Khi cô tỉnh lại, thấy mình đang nằm giữa nhà ông chủ, bên cạnh là cái xác toàn thân đầy máu, đầu dập nát và trong tay cô là cái rựa hay dùng để bửa củi. Phỏng theo quần áo trên người của cái xác thì đó có vẻ là cậu Chiếu. Ông Nhơn ngồi giữa nhà, trầm ngâm hút thuốc, trong khi ông Phát và vợ thì ôm mặt khóc trong góc nhà. Bà t ở trong buồng với các con. Ông thầy Sủn ngồi giữa nhà, mắt trợn ngược, mặt hầm hầm đòi ông tổ phải giao cô cho ông ta, để ông ta mang lên quan vì tội giết con ông ta. Hai ông bà người làm mặt xanh mét, vái lấy vái để xin tha cho con gái. Ông Nhơn trầm ngâm, nghĩ bụng chuyện này chắc hẳn có vấn đề nên mới mang cô ra tra hỏi. Cô Tiến cương quyết không nhận là mình đã giết người, tuy nhiên cô không giải thích được vì sao khi người ta phát hiện ra thì cô đang nằm trong nhà sàn, tay cầm rựa, còn cậu Chiếu thì nằm chết bên cạnh. Ông chủ không nhẫn tâm giao cô cho quan vì biết mang ra làng xử thì người con gái như cô sao chịu nổi tra khảo. Ông thuyết phục ông thầy Sủn rằng cho ông suy nghĩ ít thời gian. Ông thầy Sủn cương quyết không chịu và bỏ ra về. Trước khi ông ta đi, ông ta gằn giọng bảo rằng “Vợ chồng nhà mày bao che cho kẻ đã giết con tao, tao không để chúng mày yên ổn đâu”. Trong đêm đó ông mang đồ rời khỏi nhà ông Nhơn, để lại cái xác cậu con trai đầy máu và những nỗi lo sợ mơ hồ cho cả gia đình. Tuy nhiên, ngày hôm sau không thấy ông thầy trở Nhơn quyết định mang xác cậu Chiếu ra chôn ở bụi tre dưới bến sông, gần chỗ ngôi nhà sàn, cũng tẩn liệm cho cậu đàng hoàng. Chỉ có sự lạ là khi lau sạch máu trên người cậu, mọi người phát hiện ra đôi mắt của cậu đã bị móc mất, và trên lỗ tai của cậu có một vết sẹo hình trăng khuyết rất lạ. Nhưng mọi người cũng nhanh chóng bỏ qua chi tiết đó và nhanh chóng chôn cậu đi, người đã mất để suốt hai ngày bắt đầu bốc mùi khá mạnh. Khi đào đất để chôn cậu, những người làm trong nhà thấy rất lạ vì sao đất chỗ bụi tre có vẻ như mới vừa đào xong, bên dưới bụi tre còn để lại rất nhiều những mẩu giấy màu vàng vàng đã bị đốt cháy nham nhở còn lại tàn nhiên, vì sợ bị la rầy nên những người thợ vẫn cố gắng làm cho xong. Còn về phần cô Tiến, ông chủ không dám tha cho cô, cũng không dám mang lên huyện, nên đành nhốt cô vào nhà kho chờ xử lý sau. Từ lúc bị nhốt vào kho cô chẳng nói tiếng nào, chỉ im lặng quay mặt vào vách tường thở dài. Từ hôm cậu Chiếu chết đến nay đã hơn một tháng, những sự việc lạ lùng bắt đầu diễn ra ở ngôi nhà của ông bà Nhơn. Đầu tiên là chị vú em trong nhà kể lại, có hôm chị đưa mấy cô cậu chủ nhỏ trong nhà xuống nhà sàn dưới bến sông để ngủ trưa cho mát, lúc đang thiu thiu chợp mắt thì cậu Quang, là con út của ông chủ mới 6 tuổi cứ ngồi quay mặt ra cửa sổ nói chuyện một mình. Chị hỏi thì cậu trả lời là ngoài bụi tre có một bạn nhỏ cỡ tuổi cậu đang rủ cậu ra đó chơi nhưng khi chị nhìn ra thì chẳng có ai. Từ hôm đó chị cũng thấy rờn rợn không dám cho các cậu ra nhà sàn chơi nữa. Sau đó tới lượt bà Dâu, mẹ cô Tiến, mang cơm ra nhà kho cho cô, lúc bà nhìn vào khe cửa thấy cô xõa tóc dài thật dài, ôm một cái gối miệng lát lẩm nhẩm như ru con. Bà sợ điếng hồn, xô cửa chạy vào thì thấy cô đang nằm ngủ. Bà cho là mình thần hồn nát thần tính thôi nên cũng không để ý lắm. Nhưng từ hôm đó, bà lại càng cố tìm cách van xin ông chủ tha cho con gái bà. Bà chủ cũng thấy tội nghiệp cô Tiến, bị nhốt trong nhà kho cả ngày, bà định bụng đợi ông làm xong lễ ăn mừng nhà mới sẽ xin ông thả cô ra. Nhưng bà không ngờ, bà chưa kịp cầu xin giùm cô, thì cô đã ra đi, một cái chết đầy ám ảnh. Trưa hôm đó, ông Nhơn làm lễ cúng kiếng ăn mừng nhà mới, mọi người đang tụ tập uống rượu ở nhà trên, không ai hay rằng ở cái căn nhà kho khuất phía sau nhà, phía gần chuồng heo, cô Tiến đã treo cổ bằng cách xé nhỏ cái mền thường dùng ra làm dây, cột vào xà ngang của nhà kho. Đến khi bà Dâu, mẹ của cô mang thức ăn trưa ra cho con gái thì thấy con mình đang treo lủng lẳng giữa nhà kho. Không ai biết vì sao cô lại treo cổ, nhưng hãi hùng nhất với những người nhìn thấy khung cảnh đó chính là mắt cô trợn ngược, nhưng lưỡi không lè dài ra như những người chết thông thường mà răng cô cắn rất chặt, cắn nát cả môi, tóc cô xõa dài ra,trong miệng cũng ngậm một lọn tóc rất dài. Mới hơn một tháng mà đã có hai cái chết, ông Nhơn rất phiền lòng, ông tự hỏi mình có sai không khi quyết định xây nhà mới? Đứng nhìn cảnh hai vợ chồng ông bà giúp việc vật vã trước cái chết của con gái, ông cũng thấy không nhẫn tâm. Ông cho người lên chợ mua một cái hòm loại tốt cho cô, cũng cho thêm vợ chồng ông Phát ít tiền để lo chôn cất cho cô Tiến. Lúc mọi người đặt cô vào hòm, kì lạ là không ai đóng được cây đinh lên nắp quan tài, tất cả mọi người đều thấy rất lạ. Có lẽ nào cô Tiến chết oan nên không được siêu thoát? Ông Phát và bà Dâu thì sợ hãi ra mặt khi không tài nào đóng đinh vào quan tài con gái. Ông bà Nhơn nghe chuyện bèn đến thắp hương cho cô. Ông thì thầm trước quan tài “ Bác biết con có chuyện ấm ức, nhưng lúc con còn sống không chịu nói ra để bác giúp con. Giờ con đã mất, nếu con có thương cha mẹ con thì con nên đi đầu thai, đừng luyến tiêc nữa con ơi. Cứ vậy hoài cha mẹ con không chịu nổi chết thì oán hận cũng nên bỏ xuống”. Không ngờ sau khi ông thắp nhang xong thì người ta lại đóng đinh được vào nắp quan tài. Đột nhiên, chị vú em của nhà ông quỳ sụp xuống lạy ông và khóc lóc xưng rằng “Con là Tiến đây bác ơi, mẹ con con chết oan lắm bác ơi. Hu hu hu. Bác ơi con lạy bác, bác tìm con của con đi bác….Hu hu hu. Là ông Sủn hại chết mẹ con con, là ông ta, là ông ta” Rồi đột ngột, bà vú em bật ngửa ra, mắt trợn trắng, người co giật rất mạnh, người ta nghe bà gào thét chửi mắng ai đó rất kinh khủng. Tay chân của bà gấp lại theo một góc kì dị, người bà vặn vẹo không ngừng nhưng đầu thì cứ dán chặt xuống đất, không xoay đi đâu được. Ông Nhơn thấy tình hình như vậy bèn bảo bà Nhơn và bà Dâu dẫn hết các con về nhà, khóa chặt cửa buồng lại. Ông và mấy người giúp việc trai tráng cùng với ông Phát tìm cách đè bà vú em xuống đất không cho giãy dụa nữa và sai thằng giúp việc chạy ngay ra đình làng mang thanh đao thờ phụng ở ngoài đình vào nhà cho mượn. Khi ông từ ở ngoài đình làng vào tới nơi, bà vú em đột ngột nằm yên thở dốc và thôi giãy dụa, tuy nhiên miệng bà vẫn gầm gè liên tục. Ông Nhơn và ông từ nhanh chóng cho người làm khiêng bà lên cái giường trước bàn thờ ở nhà chính, đặt cây đao thờ bên cạnh bà và cắt người trông coi bà vú em trong lúc những người khác lo đóng nắp quan tài cô Tiến và mang cô đi hiểu sao ông Phát lại cầu xin ông hãy chôn cô Tiến cũng ngay tại chỗ bụi tre dưới bến sông, cách nơi người ta chôn xác cậu Chiếu vài bước chân. . Về phần bà vú em, chiều hôm đó bả tỉnh lại, bà kể rằng đang đứng xem người ta tẩn liệm cô Tiến thì tự nhiên bà thấy người xây xẩm, rồi lúc lờ mờ ngã xuống, bà thấy ngoài cửa có rất nhiều người kì dị đang đứng. Từ đó trở về sau thì bà không còn nhớ gì nữa hết. Thấy có nhiều sự lạ, ông Nhơn bắt đầu nghi ngờ ông thầy Sủn, ông quyết định trước khi ông tìm hiểu được sự thật chuyện gì đã xảy ra, ông bắt mọi người trong nhà không ai được đồn đãi ra ngoài. Còn về phần bà vú em, ông cho bà một số tiền khá lớn và giới thiệu bà sang nhà người bạn ông ở ngoài chợ tỉnh để giúp việc. Cùng lúc đó, con trai cả của ông báo tin sẽ về thăm nhà cùng với thầy dạy học của cậu. Ông tạm gác chuyện cái chết của cô Tiến sang một bên để chuẩn bị đón thầy của con trai, người sẽ là ân nhân của cả nhà ông về sau.
truyện tâm linh bố em