Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất Em Chương 42 Chương trước Chương tiếp Sáng chớm lạnh, T.Anh dậy từ sớm, cả tối hôm qua cô ko thể ngủ ngon giấc được, có chút j đó mệt mỏi nhưng cô lại muốn đi dạo vào sáng sớm, ngắm cái cảnh bình minh ở đất Mỹ. T.Anh khẽ mở cửa bước ra để tránh làm 2 người kia thức giấc. - Anh - Ừ !
Cứ cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên nhìn Vương Khang đến khi hắn lên tiếng với Thiên Kỳ. - Thiên Bảo. Anh bỏ qua nhé, tụi đàn em của em không biết điều. - Thôi chúng mày về cả đi - Thiên Kỳ nói không thèm nhìn Vương Khang. Anh lạnh lùng chỉnh lại chiếc mặt nạ
Stt chất lừ cực ngầu sau đây tuy ngắn gọn nhưng súc tích,mang nhiều ý nghĩa. Đây là bộ sưu tập gồm những dòng status về tình yêu,tình bạn,cuộc đời khá chất lừ. Nó sẽ mang đến cho bạn cái nhìn đúng đắn hơn,khách quan hơn về các phạm trù của cuộc sống,qua đó chiêm nghiệm thêm nhiều thông điệp ý nghĩa.
Bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy như một lời tự nhắc nhở về những năm tháng gian lao, vất vả đã qua của cuộc đời người lính. Với 22 bài Phân tích Ánh Trăng
- Ngày mai về lại nhà em rồi, chị và Uyên tính thế nào? - Mình nói thật nhỏ, cứ như sợ họ nghe thấy. Thật mâu thuẫn! - Chưa biết nữa. Nhưng chắc chị sẽ ở lại học làm tóc cho xong rồi mới đi. Hôm qua chị hơi xúc động nên nghĩ quẩn quá! - Chị trầm tư. Mình hiểu ý
DOjg4Dh. cả như chìm trong màn đêm giá lạnh, gió rít qua từng kẽ lá mang lại 1 ko gian u ám lạ thường, bầu trời hằn lên vệt sáng của mây mù Trong bóng đêm lạnh lẽo, giấc ngủ chưa được sâu thì cơn mê bắt đầu ập cả như 1 đoạn phim quay chậm khiến đau thắt lòng, người cô run lên từng hồi, mồ hôi chảy ra nhễ nhại- Không... giật mình tỉnh dậy, cô nhớ lại tất cả, thật ghê tởm làm sao?, khóc nhẹ, nước mắt dần chảy xuống, ướt đẫmKo thể nào ngủ được, cô chọn cách tỉnh dậy và đi ra ngoài, cô muốn vơi bớt phần nào sự sợ hãi, cô ghê tởm căn phòng nàyPhía cuối dãy nhà, chỉ có 1 lan can nhỏ nhưng trải dài như vô tận. đứng đó, gió lùa vào khe tóc, tấm áo mỏng lạnh buốt, cô muốn xoá tan cái chuyện đó đi ko muốn nhớ đến, cô đứng đây, nhờ gió cuốn trôi đi, nhờ cái lạnh đóng băng đi...Ko thể chịu đựng được khi mỗi lần nhớ về chuyện đó, cô lại sợ, cô ko làm j sai nhưng sao cô luôn phải chịu hình phạt nặng nề như vậyÁnh trăng cũng đã dần tàn thay vào đó là 1 màu đen bao phủ, cái âm u cứ quấn quýt lấy cô, tâm hồn lạnh lẽo,.trống trải...- giọng trầm trầm từ phía sau gọi cô, giọng nói sao mà ấm áp vậy?, trong cái màu đen ấy, cô ko nhận ra đó là ai, cô nghĩ chỉ có Hoàng mới nói giọng ấm áp như Anh Hoàng hả? - giọng cô run run, cô hơi quay đầu lại, cái bóng đen ấy như lạc lõng và dần dần đến cạnh cô- Ko. là Khánh Anh - anh nhẹ nói- Anh...Cô hơi ngạc nhiên, cô ko bao giờ thấy anh nói giọng nhẹ nhàng và ấm áp như vậy. Thế nên cô mới tưởng là Hoàng, cô lại vô tình làm anh nhói trong tim, có tiếng gọi cô chỉ nghĩ luôn là Hoàng, tại sao ko phải là anh chứ?, anh nghĩ mà khó chịu- Sao anh ra đây tầm này - sau 1 lúc im lặng, cô lên tiếng hỏi- Ko ngủ được Giọng nói của anh bắt đầu về là nguyên bản, lạnh lùng và vô cảm, đó mới chính là anh- Vâng...Hai người lại im lặng, cảm giác ngột ngạt đến khó chịu- Thôi, em vào đây - muốn trốn tránh cảm giác khó chịu này, cô gượng cười rồi định bước đi nhưng có thứ cản cô tay cô như bị siết chặt, có cảm giác đau hoà quện với cảm giác bình yênLà anh!Anh đã kéo tay cô lại, tuy bóng tối bao phủ, ánh sáng ko đủ để cô nhìn thấy gương mặt anh lúc này nhưng cô có cảm nhận được rằng anh có j đó lúng túng lắm- Ở lại...với anh Cô cảm thấy ấm lòng thật, những lời nói ấm áp lạ thường ấy, anh biết diễn tả ra từ khi nào. Thật quá lạ, ko giống với tính cách của anh tẹo nào- Anh... chưa nói dứt câu, thì anh đưa tay lên miệng cô ra hiệu im lặng. Cô cũng im lặng theo anhHai con người đứng cạnh nhau, cái giá lạnh của mùa đông như vụt tắt. Họ ko còn cô đơn, cả hai đang theo đuổi suy nghĩ riêng của mình mặc kệ cho màn đêm nuốt chửng hai cái bóng nhỏ bé ấy..Sáng hôm sau...Cái lạnh của tối hôm qua vẫn chưa dứt, vẫn còn se se lạnh, trên hàng cây vẫn đọng lại sương mai mù mịtCuối dãy nhà, bên cạnh lan can....- Hai...hai người...sao...sao...???? - Yun ấp úng....- Sao hai người lại ngủ ở đây - Yun hét lên bức xúcCảnh tượng trước mắt Yun thật khiến cô phải ghen tỵ đến căm thù, một chàng trai và 1 cô gái ngồi bệt dưới đất bên cạnh nhau, cô gái dựa đầu vào vai chàng trai, họ nắm tay nhau 1 cách thân thiết nhấtMáu ghen của Yun nổi lên tràn cả ra ngoài- dậy mau - Yun tách ra khỏi người bị tiếng hét của Yun làm tỉnh giấc- Bạn...có chuyện j sao? - vẫn chưa tỉnh lắm, cô ko để ý người bên cạnh- Chuyện này là sao? Vĩnh Thiên Anh - Yun nghiến răng đầy cay nghiệt, từng chữ từng chữ Yun nhả ra đều mang 1 mối hoạ lớn- Sao cơ.... vẫn chưa hiểu chuyện, khi cô chợt nhìn sang người con trai bên cạnh mình thì cô mới chợt nhận ra...- Sao...anh anh giải thích đi, hôm qua, chắc ngủ quên thôi mà...hơ hơ...chẳng có chuyện j đâu - nhìn rồi nhìn sang Yun- Ko có j - lạnh lùng đỡ dậy làm Yun tức càng thêm và lướt qua mặt Yun khiến cô nàng tức đến tím mặt, Yun đưa ánh mắt toé lửa border=0 nhìn 1 cách trìu mến'' Tao đã bảo đừng thân thiết với anh cơ mà, mày đừng thử thách lòng kiên nhẫn của Vương Thiên Anh này - nghiến răng cay đắng với dòng suy nghĩ hiểm ác..........Tại Việt NamCũng cái se lạnh đến thắt lòng ấy, tất cả trở lên dềnh dàng giới bóng đêm. Một thế giới huyền bí đầy nguy hiểm và cạm bẫy nhưng đã rây vào nó là ko dứt ra chức Hắc LongKhu biệt thự được thiết kế theo hình chữ M kiểu cách với hai gam màu chủ đạo là màu đen trắng, trước cổng vào là một bảng lớn in hình con bọ cạp cũng màu đen trắng nốt. Những bức tranh nổi gắn đá và ngọc trai đen trên tường tạo ra 1 khung cảnh ảo lạ thường, những cành cây bị tước lá như những bộ xương người, đi đến đâu cũng có mùi lạnh lùng và bí ẩn toát lên, nơi này ko lãng mạn, ko rực rỡ màu mè như cung điện nhưng nó lại rất thu hút bởi kiểu dáng thiết kế có 1 ko ngày nay, tổ chức HL thường gặp phải rắc rối khi ko có mặt tại nước, cũng có thể nói là như rắn mất đều nếu HL ko có dẫn dắt- Đại ca chúng mày chắc chết rồi mới lâu về thế, hôm nay tao cho HL tan tành luôn, xông lên - 1 tên đeo mặt nạ lớn tiếngTất cả cùng xông lên như tránh bão, ai cũng sắm cho mình 1 chiếc mặt nạ mang phần bí ẩn nhưng mục đích là để người của HL ko nhận ra - Lại là bọn này, ko có đại ca ở đây chúng tao cũng có thể chấp tất cả bọn mày được - 1 người thuộc tổ chức HL lên tiếng, tất cả người của có 1 quyết tâm đồng lòng lớn, họ nhất định ko chịu khuất phục, họ phải bảo vệ tổ chức, bảo vệ cả ghế ngồi cho chủ nhân của họCuộc ẩu đả liên tiếp xảy ra, ko bên nào chịu khuất phụcNgười của tổ chức HL rất đông nhưng cũng phân bố khắp mọi nơi trong nước và quốc tế, hiện tại chỉ có hơn 200 người sống ở biệt thự chính của HL - biệt thự Silver - đây cũng là nơi họp bang của HL, thế nên người của bọn đeo mặt nạ kia mang đến đông hơn người của đang chiến đấu bây giờNhững chiếc mặt nạ dần bị tước ra khỏi từng khuôn mặt với những vũng máu loang nổ, ghê sợ kèm theo cả mùi tanh nồng, ko gian như náo loạn bởi tiếng rên rỉ trong đau đớn và tiếng gió thổi vi vu phả vào trong cái se lạnh của mùa đôngĐau ! Rát ! Lạnh !3 cảm giác nói lên trận chiến bây giờ, tất cả những con người đeo mặt nạ kia có vẻ như đắc ý khi đang chiếm lợi thế của cũng ko phải dễ đánh, họ toàn là những người được huấn luyện đặc biệt và có võ công giỏi nên mới được ở tại biệt thự chính của HL thế này nhưng hôm nay có vẻ họ chưa phát huy được những j tiềm ẩn trong họ...Giống như 1 bàn cờ nếu ko có quân tướng thì sẽ phải chịu thua thôi- Gọi cho anh đi, gọi cho cả những bang nhỏ của HL nữa - 1 tên thấy tình hình ko ổn liền lên tiếng- Ko liên lạc được với đại ca, tạm thời gọi cứu viện trước thôi - tên khác vừa cầm điện thoại vừa vội vã nói trong khi cuộc chiến giữa người với người đang xảy ra ngày càng quyết liệt- các người đừng gọi cho đại ca, có biệt thự chính ko bảo vệ được thì ko đáng ở đây, chúng ta cố lên đi - tên khác chen vào, có vẻ lời tên này nói rất có lý nên mấy chục người còn chưa ngã khuỵ đã gật đầu ủng chuẩn bị vũ khí, chúng ta tiếp tục ........Tại phòng ăn riêng của nhóm món ăn được bày lên bàn trông thật bắt mắt, cái bàn tròn xoay rộng thênh thang, thức ăn dành của họ đến hơn trăm người ăn ko hếtborder=0Trong bữa ăn chỉ có tiếng nói cười của Hải Minh và Nhất Nam là nhiều nhất, hai người tám chuyện với nhau đến nỗi lạnh lùng thờ ơ cũng thỉnh thoảng phải nhếch môi cười- Ăn xong đến nhà Tử Tuyết đi - Sau cuộc trò chuyện dài với Hải Minh,Nhất Nam cũng đổi chủ đề- Mới sáng ko gặp đã nhớ đến vậy sao? - Hoàng chêu- Phải nhớ - Nam cười, cười đến nhiệt tình- Rồi đi chơi luôn, được đấy, cũng sắp phải về rồi - Minh góp ý- 5 ngày nữa lấy đâu mà sắp - Vy lên tiếng- em thì 5 ngày nhưng anh ko, ngày kia anh với về nước trước, em ko nhớ sao? - Mai anh về luôn đi cũng được, đến Mexico làm sao chứ mà anh ko đi, em thật ko hiểu anh với anh nghĩ j nữa - Vy có chút khó chịu trong lòng, cô hơi lớn giọng bủa trách anh. Chẳng lẽ họ đi lại để mấy thành viên khác về trước, thế thì mất vui vả lại Vy cũng muốn đi khắp nơi bên cạnh Minh thôiĐiều Vy nói làm bỗng thấy áy náy. Vy với Minh lớn tiếng với nhau khiến cô cảm thấy có lỗi, cô làm phiền mọi người chăng?- Anh đã bảo ko thích đến đó rồi còn ko hiểu cái j nữa - Minh cũng lớn tiếng ko kém- Thôi, hai người đừng như vậy nữa, ngày kia chúng ta về chung luôn, em ko cần đến Mexico đâu mà - lên tiếng giảng hoà cho hai người kia- Sao lại ko đến nữa, đó là nguyện vọng của mày mà - Vy cau mày- Thôi...- nhẹ giọng- Mọi người ko đi thì tao với mày đi, tao cũng muốn gặp bác - Vy nói- Em cứ đi đi - Hoàng trầm giọng, anh im lặng mãi cuối cùng mới lên tiếng- Cả anh cũng đi chứ sao lại có mỗi tao với mày được - Nam chen vào, mọi người ai cũng có thể phủ nhận được rằng nơi nào đông vui náo nhiệt, nơi nào có trò hay và nơi nào mà bạn bè anh muốn đến cũng đều có mặt anh...!!!- Thôi ko cần đâu, em ko muốn Vy với anh Minh khó chịu nhau - buồn bã- Muốn đi quá thì nói ra - Yun lẩm bẩm- Bạn nói to lên - Vy nghe tiếng liền quắc mắt về phía Yun nói với giọng mỉa mai khiến cô nàng giật bắn mình- Vy, hôm nay em có quá đáng lắm ko? - Minh bực bội- Em làm j mà quá đáng?- Thái độ này là sao? - Em làm j thái độ j - Em đi mexico thì tự trả vé máy bay với lại những thứ linh tinh đi- Anh nghĩ em ko có tiền trả chứ j, coi thường nhau là ko hay đâu - Vy nói như khắp bật khóc nếu cô ko cố mím chặt môi- Vy...anh Minh...hai người đừng thế nữa - áy náy vô cùngHải Minh thấy Vy có j đó ích kỉ lắm, muốn j cũng phải làm bằng được nhưng anh đâu nghĩ rằng cô chỉ muốn đi khắp mọi nơi cùng anh...- Mọi người ăn tiếp đi - Vy kéo ghế và chạy đi, cũng cúi chào mọi người 1 cái nhẹ rồi chạy theo VyVy ko khóc, nước mắt cô kìm nén mãi, rất lâu rồi cô với Minh mới cãi nhau, thậm chí còn mỉa mai nhau.,chưa bao giờ cô thấy cay đắng tủi nhục thế này......- Minh, sao cậu lại vô lý vậy? - Hoàng- Vô lý j chứ? Cái tính đó...tôi ko thích - Minh đập tay xuống bàn, mắt nhìn ra xa xăm- Ko khí ở đây có vẻ ngột ngạt, anh đi dạo cùng em lúc đi, em mong anh ko từ chối - Yun nở nụ cười tươi thành khẩn nhìn cũng đang khó chịu nên anh cũng gật đầu đại. Cái gật đầu đó làm Yun sướng như mở cờ trong bụngHoàng ko thích cãi nhau nên anh đứng dậy bỏ đi, Nam cũng đứng dậy và lượn...Bàn ăn sang trọng hầu như chưa ai đụng đến giờ trống người, đến người duy nhất là Minh cũng đạp ghế mà đứng dậy...Dưới 1 gốc cây, tán lá như đông cứng bởi cái lạnh giá, vì lạnh quá có lẽ đường xá cũng vắng vẻ người qua lại hơn...Có 2 cô gái...1 người đội mũ len lồi, áo da màu bạc và quấn khăn len, quần jean hồng đi giầy đen cao đến mắt cá chân. 1 cô gái mặc áo len , váy ngắn có kèm theo tất da chân và vđi giày nâu đến mắt cá chân nốt- Về mặc áo vào đi, trời lạnh quá rồi - nhìn Vy nhưng Vy ko nhìn lại, Vy cúi mặt xuống hai đầu gối mặc cho cái lạnh như muốn xé nát người cô- Vy, mày giận tao sao? Sao mày ko nói chuyện với tao - Ko, tao muốn yên tĩnh - Vy ko ngẩng mặt lên, có vẻ cô đang rất buồn phiền- Mày như vậy tao cảm thấy có lỗi kinh khủng đấy, việc j mày phải cãi nhau với anh Minh vì cái chuyện cỏn con ấy - Kệ tao đi, anh ấy đâu hiểu cho cảm giác của tao, tao chỉ muốn đi Mexico cũng có mặt anh ấy thôi chứ nhưng anh ấy lại ko thích, ko bằng lòng - Vy nói như khóc...- Nhưng...- tao biết anh Minh ko thích nhưng tao cũng có ép buộc j đâu, nơi nào anh ấy cũng đi được sao lại ngoại trừ Mexico chứ?, tao biết anh ấy đang nghĩ j...anh ấy nghĩ tao ích kỉ...anh ấy cói hiểu được tao đâu, anh ấy còn khinh thường tao như tao ko có tiền trả vé ấy, tao đi như này anh ấy coi tao là ăn bám sao? hay là có ý j... - Vy bật khóc thật rồi, giọt nước mắt mặn chát chảy xuống da mặt...rát...Cuộc đối thoại ngắn của hai người đã được 1 người nghe thấy hết. Minh đứng sau 1 gốc cây khác gần chỗ và Vy ngồi, anh cảm thấy mình thật có lỗi, anh muốn chạy đến bên Vy để xin lỗi nhưng....- Về đã - đứng dậy lôi Vy đứng lên bằng được, bằng mọi giá ko thể để Vy ngoài trời lạnh như này mà khóc được- Mày nên xin lỗi Vy đi - Nam đứng từ đằng sau Minh tự bao giờ, Nam vỗ nhẹ lên vai Minh nhưng cũng đủ để anh phải giật mình- Ừ - Minh nửa cười nửa ko.............- Anh em lạnh quá, anh có thể đi gần được ko? - Yun - Lạnh thì về - lạnh lùng rồi định quay đầu lại nhưng bị Yun kéo lại- Thôi mà, em hết lạnh rồi, em nhớ ngày xưa anh luôn đứng gần em, bên cạnh emđể em ấm lòng mà....- Yun nhắc lại chuyện cũ nhưng bị anh chặn họng- Xưa khác nay - Nhưng tình cảm của em chưa khác, em vẫn vậy, vẫn yêu anh, sao anh lại thay đổi chứ? - Cô tham vọng mới đánh mất tình yêu này - Anh điềm tĩnh nói- Em....- Về - anh quay về thật, Yun đứng lại nhìn anh lúc nhanh rồi cũng lẽo đẽo chạy theo anh...
Một ngày chủ nhật đã đếnThiên Anh đang đắm mình trong giấc ngủ say thì chuông điện thoại của cô cứ reo lên làm mất giấc ngủ, Thiên Anh tắt đi rồi vùi mình vào chăn ngủ tiếp nhưng ko phải tiếng điện thoại reo nữa mà là tiếng người làm gọi- Cô chủ dậy đi , cô Đường Vy đến- Oaa...hôm nay chủ nhật các người ko nghỉ phép sao ạ - Thiên Anh nói trong tình trạng mắt nhắm mắt mở- Tý nữa chúng tôi mới về, cô chủ cho chúng tôi xin phép nghỉ đến tháng sau được ko ạ...tại vì.... Chúng tôi vì người làm của Thiên Anh đều cùng 1 gia đình mà - Vâng mọi người nghỉ đi - Thiên Anh tươi cười- Thiên Anh.....mày rúc đâu rồi - Đường Vy đập cửa uỳnh uỵch phòng Thiên Anh- Tao đây, vào đi- Dạ xin phép cô chủ tôi xuống nhà dọn đồ - Vâng bác- Mày làm j mà giờ chưa ngủ dậy, mày biết mấy giờ rồi ko? - đường Vy phi thẳng lên giường Thiên Anh ôm trọn lũ gấu bông vào người- Mấy giờ? - Thiên Anh vừa đưa mắt nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay thì Đường Vy nói- 5h rồi đấy- Cái j?????????? Ngày nghỉ mà 5h mày cũng ko cho tao ngủ nữa. Mày điên hay thần kinh đấy - Thiên Anh hét lên- Con lạy mẹ hét thủng màng nhĩ con rồi, hôm nay tao muốn rủ mày ra sân bay đón anh Minh cùng tao- 5h vẫn sớm. nằm xuống đây ngủ thêm lúc nữa đi - Thiên Anh mệt mỏi nói- Sớm cái con khỉ, mày có dậy ko? - Đường Vy đạp chăn từ người Thiên Anh ra và dùng bạo lực kéo Thiên Anh dậy- Đây thì dậy...mà đi đón anh Minh về xong qua nhà anh hai tao cùng tao 1 chuyến đấy , tao có chuyện- Thiên Anh nhảy xuống giường- Ừ biết rồi. Mà chuyện j thế?- Mày còn nhớ hôm tao với mày vào phòng anh Kỳ chơi ko? Có cái vòng bọ cạp đẹp ơi là đẹp đấy...nhưng bây giờ chả thấy đâu nữa. Anh bắt tao phải tìm bằng được. Chắc nó quan trọng vs ảnh lắm, tao buồn quá mày ơi- Vòng...bọ cạp á....hình như....AAAAAAAAAAAAAA.....hôm đó tao quơ mấy thứ sách vở của tao trên giường ảnh quơ luôn cả cái vòng đó hay sao ý. tao định mang trả nhưng lại quên - Đường Vy cười híp mắt rồi lục lọi balo của mình - AAAAAAAA....tao có mang nè...phải cái vòng này ko? - Đường Vy giơ cái vòng có hình con bọ cạp to bản lên trước mặt Thiên Anh- AAAA chắc thế - Thiên Anh mừng rỡ chộp lấy cái vòng - Ôi mẹ ơi con rảnh nợ rồi- Hehe, thôi chuẩn bị nhanh đi, tao xuống nhà trước đây - Ừ đợi tao tầm 10phút nữa rồi tao xuống......................Sân bay...6h30'- Đường Vy...Thiên EmTừ phía xa có giọng nam vọng đến. nếu đoán ko nhầm thì cái kiểu gọi Thiên Anh = Thiên Em chỉ có Nhất Nam- Anh Nam...chị Tuyết...anh Khánh Anh...sao mọi nguời cũng đến đây - Đuờng Vy hơi lấy làm lạ- J chứ? Em quên thằng Minh là anh trai của anh rồi à? - Nhất Nam tươi cười nhìn cái giọng điệu của anh thế này sao anh trông đáng yêu thế nhỉ...ngất mất- Hahaa, em chưa quên - Đường Vy cười lớn- Cái thằng này rúc mãi trong đấy làm j ko biết, máy bay đáp được lâu rồi mà...haizzz - Nhất Nam thở dài thì giật mình vì 1 cánh tay đấm vào vai mình- Này ông em, thằng nào rúc ? - A haaa, tào tháo đến nhanh vậy? - Nhất Nam pha trò làm cả đám cười - Đường Vy, lâu lắm ko gặp em, em khoẻ chứ? Ở bên đó ko lúc nào là anh ko nhớ em - Hải Minh thay đổi từ giọng hù doạ thành giọng ngọt sớt nói với Đường Vy- Em cũng nhớ anh nhiều lắm, lần này anh về anh đừng đi nữa nha - Đường Vy ôm Hải Minh, siết chặt anh vào vòng tay mình như sợ khi buông ra anh sẽ đi mất- Anh ko đi nữa đâu,.vì anh có vợ rồi mà - Hải Minh nhìn Đường Vy và cười, một nụ cười hạnh phúc, quên cả sự có mặt của 4 nhân vật cỡ khủng đang căng tròn mắt nhìn màn tình cảm của hai người giữa chốn đông người- Đã có vợ rồi - Nhất Nam bĩu môi, Tử Tuyết thì dùng tay che miệng cười vì cái mặt cực ngố của Nhất Nam, ngố mà đẹp trai kinh khủng- Chuyện tao với Vy đính hôn trong tuần này chắc bọn mày cũng biết rồi nhỉ? Mà dạo này Thiên Anh sống sao rồi - Hải Minh hỏi - Em vẫn bình thương - Thiên Anh- Gì chứ? - Nhất Nam, Tử Tuyết, Khánh Anh cùng đồng thanh. Riêng Nhất Nam là volume to nhất còn Thiên Anh cô đã biết lên ko lấy làm ngạc nhiên- Chưa biết à? Kém nhỉ? - Hải Minh chêu ngươi- Giờ đi ăn đi. Tao mới về đói quá rồi. - Hải Minh chuyển đề tài- Lét's - Nhất Nam- Gay - tử Tuyết cắt lời Nhất Nam, lẽ ra vế sau của từ Let's mà Nhất Nam nói là Go => let's go- Ax. Chịu hai ông bàRa đến chỗ để xe của sân bay. Ba con siêu mô tô đứng cạnh nhau làm tâm điểm chú ý của mọi dân mê xe- Sao hôm nay có hứng đi xe máy thế. Ô tô bảo dưỡng đâu hết rồi - Hải Minh hỏi- Để nhà rồi. Tụi này vừa đua xe xong mới đến đây - Nhất Nam- Thảm nào lại có ba cái, tưởng Nam với Tuyết phải đi cùng nhau chứ hahaa- Lại bắt đầu đi, thế giờ có đi ko? anh cầm lấy cái thìa khoá này đi, em đi cùng xe thằng NAM, còn anh chở Vy. Thiên Anh lên xe Khánh Anh chở nhé - Tử Tuyết Tử Tuyết quen gọi Hải Minh là anh rồi vì Hải Minh là anh của Nhất Nam mà, nhưng hai ông này toàn mày tao là chủ yếu Mải quan sát và nghe mấy người này nói chuyện với nhau mà Thiên Anh im lặng suốt từ nãy, nghe thấy lời của Tử Tuyết cô mới lên tiếng- Thôi anh chị cứ đi đi, em ko đi đâu, em có việc bận rồi - Thiên Anh cố nói lời từ chối, mặc dù cô cũng muốn đi nhưng cô ko muốn làm phiền Khánh Anh, nếu là ô tô hoặc đi bộ j đó ngoài đi xe máy là cô đồng ý ngay nhưng trớ trêu thay lần này họ lại có hứng đi xe máy- Việc bận j cũng để sau. hôm nay anh về nước mà ko đi ăn mừng với anh được sao? - Hải Minh vờ giận rồi lại nói tiếp - lên xe Khánh Anh chở đi, bạn trai chở bạn gái mà ko đi nữa hả?- Cái j? bạn trai...bạn gái...là - Thiên Anh đỏ mặt, mặc dù trong tim cô chưa hề mang hình ảnh của anh nhưng cô vẫn có quyền đỏ mặt vì những câu nói như thế này- hai người đứng cạnh nhau đẹp lắm nhưng mỗi tội là Thiên Anh nhà ta lùn quá - Hải Minh đưa ra lời nhận xét thì bị Thiên Anh lườm cháy da mặt- Em lùn á, ít ra cũng cao hơn Đường Vy của anh đó - thiên Anh nhấn mạnh hai từ của anh- Mày hơn tao được mấy phân - Đường Vy chu mỏ cãi- 1 phân cũng là hơn rồi - Thiên Anh cãi lại- Thôi đi, Thiên Anh lên Khánh Anh chở đi, đây là mệnh lệnh, Khánh Anh ko từ chối chứ? - Hải Minh đưa ra lời khách sáo- Ok thôi - Khánh Anh buôg thả và kéo tay Thiên Anh ra phía xe của anh, đây ko phải lần duy nhất Khánh Anh kéo tay Thiên Anh thế này và cũng ko phải lần duy nhất Thiên Anh suýt chảy nước mắt vì anh kéo tay mạnh hơn cả tra tấn phạm nhân vậy khổ thân con pé Hai đôi kia lên xe và phóng đi trước hết rồi chỉ còn lại đôi Khánh Anh và Thiên Anh vẫn chần chứ. Thằng thì mặt nhăn nhó thằng thì mặt lạnh tanh- Anh Khánh Anh em xin lỗi, em ko đi được ko ạ? Giờ em bắt taxi về. anh chạy xe theo họ đi - Thiên Anh sợ ko cả dám nhìn vào cái xe máy bên cạnh mình và anh- Em thích? - Khánh Anh lạnh lùng- Vâng. Em về - Thiên Anh hơi cúi đầu- Ok - Khánh Anh hơi đẩy cô ra và leo lên xe, anh phóng đi cho bụi cát mịt mù vây lấn thân thể và bộ quần áo của cô. Cô chỉ biết đưa tay lên che bụi, có phải anh quá vô tâm ko?Phuuùu..........aaaaaaaaaaaaaaaa...........Tiếng gió soẹt qua phút chốc, Thiên Anh bị 1 bàn tay rắn chắc nhấc bổng lên đặt lên phía ngồi sau xe, ngồi sau lưng người lái và ko ai khác đó chính là Khánh Anh. Chỉ trong phút giây Khánh Anh lướt nhanh xe máy qua người Thiên Anh mà đã nhấc được cô lên đặt ở phía sau Ôi khâm phục quá - AAAAAAAAA....anh Khánh Anh ơi em em sợ lắm...em xin anh cho em xuống xe được ko? Em đã nói với anh là em sợ xe máy rồi mà...anh làm ơn đi - Thiên Anh hét lên, suýt chút nữa nước mắt cô ròng ròng nhưng cô đã cố kím nèn lại. Khánh Anh như ko nghe thấy j, anh cho xe chạy với tốc độ sương mù để đuổi kịp hai chiếc xe kiaCái kí ức ấy lại trở về hành hạ tâm trí Thiên Anh. tai cô như ù đặc. người cô run lên ko ngừng. - Em sợ lắm..cho em xuống đi...em muốn xuống....xin anh đấy Xin anh đừng...mái bây bế ...làm ơn đi mà....- Thiên Anh hết lời cầu xin tha thiếtKhánh Anh đã làm j thì anh nhất định ko dừng lại. và anh cứ cho xe chạy mãiThiên Anh chỉ biết bám chặt vào anh. thậm chí cấu cả vào cơ thể của anh qua lớp áo sơ mi đen mỏng. Khánh Anh hơi quay đầu lại nhìn cô gái phía sau lưng mình, anh có cảm giác thật lạ mà ko thể nào lý giải được, nhưng anh vừa quay được 1 chút xuống thì Thiên Anh ôm chặt anh như gấu bông nhà cô đến nỗi ngạt thở. May anh là trường hợp đặc biệt ko thì chắc anh đang phải thở máy vì thiếu ôxi rồi ^^!Thiên Anh nhắm tịt mắt lại, cô thấy xung quanh toàn là 1 màu đen, và bây giờ cô chỉ ước đến nơi sớm ko thì cô chết mất...Khánh Anh thấy cô sợ đến mức tuyệt đối, anh lại quay người kéo người cô lên phía trước 1 cách an toàn để Thiên Anh ngồi trước anh, anh vẫn lái xe được nhưng tốc độ ko nhanh bằng vừa nãy, anh thả 1 tay ra và ôm lấy cô, chỉ 1 cánh tay của anh đã đủ ôm trọn cả thân hình nhỏ bé của cô, bất giác cô thấy yên tâm hơn. cô ko còn sợ như vừa rồi nữa nhưng cô vẫn nghĩ mình vẫn đang trong tình thế nguy hiểm nếu ko được xuống xe ngay lúc nàyĐiểm dừng chân của họ là ở quán bar nổi tiếng nhất nướcHai đôi kia đến được 1 lúc rồi thì Khánh Anh với Thiên Anh mới đến người kia vẫn đang chờ ở chỗ để xe của bar, điều làm họ phải ngạc nhiên đến cực đại là tư thế ngồi của Khánh Anh và Thiên Anh...làm j phải tình cảm vậy đâu Khánh Anh cho xe phanh ngay trước mặt của Nhất Nam và Tử Tuyết đang há hốc mồm nhìn hai người- Ơ hơ....hai người...- Tử Tuyết lấy tay chỉ vào Thiên Anh rồi đến Khánh Anh nhưng ko nói tiếp mà để cái mồm của Nhất Nam hoạt động thay- Tình cảm vậy, thảm nào đi sau...a haha đi mảnh nhá...kaka. Thế mà nói là bạn trai bạn gái còn cãi nha..Thiên Em Khánh Anh xuống xe và Thiên Anh cũng nhảy xuống. mắt cô vẫn chưa hết đỏ- Thiên Anh khóc hả? - Đường Vy và Hải Minh đồng thanh- Ko, ngồi phía trước gió to mắt cay quá...hihi - Thiên Anh gượng cười- Thôi vào trong đi - Tử Tuyết nói rồi nháy mắt Thiên Anh , hiểu được ý chị.,Thiên Anh ngượng ko biết rúc mặt đi đâu thế nhưng Khánh Anh vẫn dửng dưng như ko có chuyện j thế mới tàiThiên Anh thấy quán bar này còn to hơn quán bar mà bọn Khánh Anh hay đi vào ban đêm nữa nhưng sao đi đến đâu cũng có người cúi chào mấy người này lễ phép thế nhỉ? Làm Thiên Anh được ăn lâyVào trong. Tử Tuyết thì đi đôi với Nhất Nam, Đường Vy thì đi đôi với Hải Minh...riêng có Khánh Anh và Thiên Anh là 1 đôi bất đắc dĩ nhất phải đi cạnh nhau, trong người Thiên Anh thì đang có chiến tranh nội bộ còn trong người Khánh Anh thì đang luyện công để cho tảng băng trong người anh to lớn hơn- Anh Kevin...đây là bồ mới của anh sao? - Một tên cố ý nói vui và bắt chuyện với Khánh Anh nhà ta nhưng vì câu nói ấy hắn ta đã ko còn lành lặn- Câm mồm - Khánh Anh nhìn hắn ta với ánh mắt sát âm khí, anh đạp hắn ngã lăn quay rồi rút ra 1 con dao cỡ nhỏ nhưng sắc. Ai cũng biết hành động của anh sắp tới lên tất cả đều im lặng lắng nhìn. riêng có Thiên Anh đỡ lấy tay anh để ngăn anh lại. Thiên Anh ko nói j chỉ nhìn anh bằng ánh mắt long lanh cầu khẩn. hiểu được nên Khánh Anh đã ném thẳng con dao vào cái cột cạnh đó như 1 lời đe doạ...Khánh Anh rất nhạy cảm với từ bồ mà tên đó ko hề hay biết. Lần sau cho chừa cái tính nói bừa điKhổ thân Thiên Anh đi cùng mấy người này lần nào cũng đều bị đứng tim, cô phải mua thuốc trợ tim đề phòng thôiBiết Tử tuyết. Nhất Nam và Khánh Anh đều là giang hồ máu mặt thế nhưng Thiên Anh vẫn muốn bên cạnh họ. Mặc dù thứ cô căm thù và sợ hãi nhất là giang hồCome back home....Lại là anh Thiên Kỳ gọi, Thiên Anh ko dám nghe máy vì bên trong bar rất ồn. Anh Kỳ sẽ đoán được cô ở đâu ngay, cô đánh liều tắt đi và tắt luôn cả nguồn, về cô sẽ tìm cách nói với anh Vào phòng riêng đi - Hải Minh lên tiếng- Ok - ATN đồng thanh Khánh Anh - Tuyết - Nam t/giả gọi tắt là ATN nhé Đường Vy với Hải Minh cứ quấn quýt lấy nhau. Yêu xa đến khi gặp mặt nó lãng mạn thế này đâyTử Tuyết với Nhất Nam thì chí choé chọc ghẹo nhau suốt còn....Haizzz. Một ấm áp với 1 băng giá thì kết hợp thành j nhở???............................ Họ ăn uống thế nào thì thôi ko tả nữa...nha nha .........Ra về- Em xin phép về trước. em bắt taxi đây. bye bye mọi người - Thiên Anh đặt chân ra khỏi bar đã nói vội rồi chạy luôn sợ bị bắt lại. Mấy người kia nhìn nhau ko hiểu j chỉ có Khánh Anh là hiểu thôi. Ngay cả Đường Vy cũng ko biết chuyện Thiên Anh sợ đi xe máy.
cứ lạnh lùng đi rồi anh sẽ mất em